PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh: vị bác sĩ đồng hành cùng với sự tiến bộ của ngành y khoa TP.HCM

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh – Giám đốc Trung tâm Tim mạch, BVĐK Tâm Anh TP. HCM, Chủ nhiệm Bộ môn Nội – ĐH Y Tân Tạo, Chủ tịch Phân hội Siêu âm Tim Việt Nam, Phó Chủ tịch Hội Tim mạch Việt Nam.

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh là một trong những chuyên gia đầu ngành Tim mạch tại Việt Nam. Không chỉ có niềm đam mê to lớn với công tác khám chữa bệnh, Phó giáo sư Phạm Nguyễn Vinh còn dành nhiều thời gian và tâm huyết cho việc giảng dạy. Phó giáo sư Phạm Nguyễn Vinh đã có hàng trăm cuốn sách, bài viết và các nghiên cứu khoa học giá trị, được xuất bản cũng như đăng trên tạp chí trong nước và quốc tế.

Tính ra là hơn 50 năm công tác trong ngành y khoa TP.HCM, PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh đã có nhiều cảm xúc vui buồn cùng với ngành y khoa của TP.HCM và cả những điều tiến bộ đáng vui nhất cùa ngành y khoa nước nhà.

Ông vô trường ĐH Y khoa Sài Gòn năm 1964; với năm đầu học dự bị và 06 năm học chính thức, năm 1971 ông tốt nghiệp. Sau khi tốt nghiệp ra trường, ông được phân công về một bệnh viện ở tỉnh Kiến Tường – đường Cai Lậy vô (Mộc Hoá – Long An bây giờ) làm việc cho đến ngày Giải phóng miền Nam.

Ông chia sẻ: trong thời gian đi học và làm việc, tôi thấy rất thuận lợi, nhờ có thầy giáo VN, thầy giáo Pháp và Mỹ đứng lớp nhưng trong tình trạng đất nước gặp chiến tranh, đến khi ra trường về bệnh viện làm, tôi làm cả nhiệm vụ nội khoa – ngoại khoa và khoa sản. Lúc đó bệnh viện chỉ có 05 bác sĩ, bệnh viện Dân Quân Y Kiến Tường. – tỉnh Mộc Hoá, dân dưới đó biết tôi khá nhiều. Thời gian làm việc ở bệnh viện Kiến Tường cũng khá thoải mái, đến khi Giải phóng miền Nam thì 05 bác sĩ của bệnh viện được mời đi học tập cải tạo 32 tháng. Cũng thật may mắn, khi đó chúng tôi học tập cải tạo ở Mỹ Phước Tây – gần Cai Lậy, do người dân địa phương biết chúng tôi là bác sĩ nên không khí học tập cải tạo ở đó cũng dễ chịu.

Đến tháng 12/1977; ông trở về Sài Gòn, nộp đơn vào Sở Y tế TP.HCM…(tôi làm cùng bác sĩ Trương Thìn?), hồi đó bác sĩ Trương Thìn làm Trưởng Phòng Y học Dân tộc nhưng lại là BS Tây y, ông làm ở Sở Y tế TP.HCM 01 năm, sau đó xin về BV Nguyễn Tri Phương, làm Phó Trưởng Khoa Tim mạch BV, 01 năm sau lên trưởng khoa.Ông làm việc tại BV Nguyễn Tri Phương 10 năm (1978 – 1989), lúc đó Sở Y tế TP.HCM có hợp tác với Pháp xây dựng Viện Tim là giáo sư Alen…De…, tìm người biết tiếng Pháp để sang Pháp học về ngành tim, ông biết tiếng Pháp và được chọn đi học tại Pháp 01 năm, về hồi sức tim mạch…

Khi về ông thành lập Viện tim của TP.HCM chỉ có vài người nhưng sau đó tuyển thêm BS đào tạo. Trong vòng 18 năm ông công tác tại Viện Tim TP.HCM; với tư cách Phó GĐ Viện, ông đã xây dựng được đội ngũ BS cho Viện Tim TP.HCM, bên cạnh đó ông còn tham gia đào tạo ở trường ĐH Y Phạm Ngọc Thạch, cùng với BS Dương Quang Trung – lúc này là GĐ Sở Y tế TP.HCM.

Năm 2008; ông và ……về xây dựng BV Tâm Đức, làm việc được 12 năm và cuối cùng là làm việc tại BV Tâm An được 04 năm, ông vẫn còn cộng tác ở BV ĐH Y Dươc, BV Tân Tạo.

Thưa PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh, ông có nhận định gì về tình hình y khoa của VN?

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh: y khoa VN bây giờ tiến bộ rất nhiều, tôi đã sống ở giai đoạn tình hình y khoa của đất nước chẳng có gì, 10 năm tôi làm Trưởng khoa ở BV Nguyễn Tri Phương, máy điện tâm đồ không có, máy sốc hồi sức tim cũng không, lúc đó BV chỉ có 70 giường. Đến khoảng năm 1984; tôi làm nghiên cứu với một nhóm BS Pháp thì được họ cho BV 01 máy điện tâm đồ, còn máy hồi sức tim hồi đó tôi lên BV cấp cứu Sài Gòn, ở đó có cái kho chứa nhiều máy cũ, tìm được 01 máy sốc tim, đưa đi sửa lại dùng tạm. Phải nói những năm vừa thống nhất đất nước, chúng ta bị cấm vận khó khăn và rất nghèo. Năm 1977, là giai đoạn tôi ở Sở Y tế TP.HCM, giúp BV Nhi Đồng 01 hồi sức dịch – lúc đó sốt xuất huyết trẻ em kinh khủng lắm, nước biển không đủ dùng, chúng tôi còn phải tự chế nước biển, chuyền cho bệnh nhân đôi lúc dễ bị sốc lo lắm chứ, nếu trẻ em bị sốc thì làm sao các em sống?

Sau năm 1986; kinh tế mở cửa các hãng Dược bắt đầu vô VN, khi họ vào VN với mục đích bán thuốc nhưng họ đã giúp chúng ta với hình thức đưa chuyên viên đến giúp chúng ta thông qua các buổi hội thảo, chính điều này giúp đội ngũ BS chúng ta được mở mang rất nhiều. Có cơ hội nhận được tài liệu, tiếp xúc với y khoa nước ngoài, nhờ điều này mà tư duy được mở mang. Chính sách cởi mở năm 1986; tôi cho rằng rất hợp thời điểm để VN bật lên nhiều mặt, phát triển kinh tế – xã hội – y tế. Từ đó, tôi nhận rất nhiều tài liệu chuyên ngành của đồng nghiệp và bạn bè từ nước ngoài gởi về; trong đó có sách y khoa và từ đó tôi thấy y khoa của chúng ta bắt đầu tiến lên.

Ngành y khoa tiến lên sẽ có gì và từ đâu?

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh: chúng ta bắt đầu hợp tác đào tạo với các trường nước ngoài như: các nhóm chuyên gia Hoa Kỳ của ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch, ĐH Y dược hợp tác với nhóm Aqua?…Trong những năm gần đây; khi tôi đi dạy cho sinh viên, tôi nhận thấy các sinh viên bây giờ giỏi lắm, tôi tin tưởng thế hệ kế thừa của VN. Sinh viên nào học khá, đều được gởi đi học nước ngoài học tiếp. Còn phương tiện y khoa bây giờ, phải công nhận từ 10 năm trở lại đây chính phủ của VN đầu tư khá nhiều. Việc cho phát triển hệ thống BV tư nhân của chính phủ là cơ hội tốt, để các BV tư nhân tự trang bị thiết bi y tế tốt hơn, còn BV công tuy còn phải qua đấu thầu nhưng cũng có nhiều thay đổi để kịp cập nhật trang thiết bị y tế chăm sóc sức khoẻ cho toàn dân. Điều này thấy phấn khởi; như vậy người bệnh được hưởng lợi, BS có điều kiện học tập tốt để nâng cao tay nghề. Bởi vì,một BS ngoài kiến thức y khoa cũng cần có sự hỗ trợ từ các thiết bị y tế.

Hiện tại; khi tôi về BV Tâm An, có rất nhiều máy CT, siêu âm hiện đại…thì sự can thiệp của đội ngũ BS đội với bện nhân rất dễ và có thời gian để nghiên cứu.

Thật ra; khi nói về trình độ y khoa của BS VN, chúng tôi không sợ bị thua thiệt, tôi rất tin tưởng thế hệ BS trẻ. Còn dụng cụ y tế; nhờ sự cho phép cũa tư và công và sự đầu tư của chính phủ, tôi tin ngành y khoa của VN trong tương lai sẽ tốt lên rất nhiều. Chỉ có điều là, thủ tục hành chánh trong đầu tư thiết bị y tế của chúng ta còn đôi chút kho khăn ở BV công, nếu sau này thủ tục cởi mở thì sự phát triển giữa BV tư và công sẽ tương đương, cùng hệ sinh thái thống nhất trong ngành y khoa.

Về đào tạo của bậc ĐH; chưa thật đồng bộ, chính sách đãi ngộ cũng chưa thật sự ưu ái lắm nhưng tôi tin tưởng dần dần nhà nước sẽ khắc phục để hội nhập với thế giới, lúc đó đời sống của y – bác sĩ sẽ tốt hơn lên. Thời của tôi, khi ra trường làm BS, lương tính ra gần 03 -04 cây vàng/tháng.

.

Còn ưu điểm của ngành tim mạch của VN thế nào?

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh: thứ nhất – chữa bệnh nội khoa như: huyết áp, suy tim…chữa bằng huốc…Thứ hai là can thiệp: tim và mạch máu, chụp và đặt stent vào động mạch…Thứ ba là phẩu thuật tim; đều phát triển khá tốt. Về chuyên ngành; chúng ta phải học từ các nước tiên tiến nhưng những năm gần đây, VN còn đi trình bày và hướng dẫn cho các bạn nước ngoài như: BS.Đỗ Nguyên Tín, “bàn tay vàng” trong giới can thiệp tim bẩm sinh – BV Nhi Đồng 01 đi dạy cho một số nước ở Đông Nam Á. Kỹ thuật van tim, có PGS.TS.Nguyễn Văn Phan, là một trong những người đặt nền móng cho ngành Ngoại khoa Tim mạch Việt Nam, qua Mỹ phẩu thuật và trình bày kỹ thuật “van tim 20 lá”. Chữa bện nội khoa, chúng ta không kém so với các đồng nghiệp bên Mỹ…Minh chỉ có một nhược điểm duy nhất là đào tạo không đồng đều, ví dụ như ở Mỹ tất cả BS phải qua nội trú mới ra trường.

Sau 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, giáo sư tâm đắc điều gì nhất?

PGS.TS.BS.Phạm Nguyễn Vinh : có 02 điều mà tôi tấm đắc nhất là: đất nước không có chiến tranh, vì tôi đã từng phục vụ ở BV trong giai đoạn chiến tranh, người ta khiêng xác chết cả 02 phe về BV, toàn những người trẻ…trẻ…Vì khi bình an, đất nước mình mới tiến bộ, tôi đã trải qua 04 năm ở BV tỉnh Kiến Tường, ít nhiều tôi cũng hiều được cái giá của chiến tranh. Nhà nước mình giữ cho đất nước VN thanh bình trong 50 năm qua, tôi thấy mừng, như Ucraina giờ thì khổ. Chính cái sự thanh bình này, cuốc sống chúng ta mới bình an, Thái Lan họ bình an nên họ tiến lên hơn mình. Thứ hai, tôi nghĩ là đường lối của lãnh đạo VN đã cởi mở như hiện nay là rất tốt cho phát triển khoa học, trong đó có y khoa, rất cần thiết.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *